Có những lúc tâm hồn thấy trống trải và cô đơn đến khủng khiếp.
Trống rỗng có lẽ đúng hơn. Không biết nghĩ gì, muốn gì, thả hồn theo nhạc mà
tâm tư cũng chẳng chảy về đâu, nghĩ ngợi vu vơ chẳng ra vấn đề gì hết. Thi thoảng
mình vẫn vậy. Vẫn buồn vì những cái nhỏ nhặt, thường tình trong cuộc sống và tự
tìm niềm an ủi ở những chỗ không đâu. Một kẻ học Văn cần lắm sự nhạy cảm và
tinh tế. Có chăng đó là những gì 4 năm đại học mang lại cho mình.
Muốn viết cái gì đó để trải lòng. Để lấp đầy cái trống rỗng
lạnh lẽo này. Bé yêu ơi. Mẹ đã hứa sẽ luôn vui vẻ để con được vui vẻ. Nhưng cuộc
sống không tránh được những lúc thế này đâu con. Rồi con cũng vậy. Bởi thế con
hãy hiểu cho mẹ. Và sau này lớn lên, dù biết như vậy sẽ khổ, nhưng hãy trở
thành người có suy nghĩ phức tạp và đa chiều con nhé. Hay ít nhất là tinh tế. Đừng
giản đơn. Nhất là trong tình cảm. Mẹ xin lỗi.
Lâu rồi mẹ chẳng khóc được. Dù mẹ rất muốn. Nước mắt chảy ra
không hẳn vì đau buồn khổ đau. Chỉ vì như thế mẹ thấy rất nhẹ lòng. Cảm giác
như trút được những thứ trĩu trên đầu, nặng trên vai. Mẹ cứ đa cảm như vậy, chỉ
khổ thôi, đúng không con?
Lẽ ra những lúc thế này mẹ nên nghe nhạc vui. Nhưng mẹ lại cứ
bật nhạc buồn hay chí ít rất tâm trạng, để rồi khiến con phải tâm trạng lây. Mẹ
sẽ mua truyện và đọc cho con nghe, mẹ hứa đấy. Mẹ sẽ mua sữa bầu để con có đủ
chất. Mẹ sẽ mặc quần rộng hơn. Mẹ yêu con và tin tưởng vào con biết nhường nào.
Mẹ mong con ra đời với mẹ biết bao. Mẹ hình dung được bế con, nựng con, nghe
con khóc, ngắm con cười. Mẹ xấu, mẹ già. Nhưng mẹ yêu con. Và mẹ yêu bố con. Mẹ
sẽ làm tất cả để xứng đáng với gia đình bé nhỏ của chúng ta.
Gần đây có những chuyện mẹ cư xử không được tốt. Mẹ đã hứa rằng
mẹ sẽ cố gắng trở thành người tốt trước khi là người mẹ tốt để xứng đáng với
con, xứng đáng được dạy con những điều hay lẽ phải trong cuộc đời mà không phải
hổ thẹn. Mẹ hình dung một ngày con biết nói, con biết nghĩ suy những điều phức
tạp hơn trong cuộc sống, mẹ sẽ nhẹ nhàng thủ thỉ để con trưởng thành và tốt bụng,
con là người tử tế. Cứ sống thật tốt nhé con. Thật chân thành nhé con. Đó là điều
mẹ hằng mong ước nhất. Mẹ cũng đang phấn đấu loại bỏ những nhỏ nhen, ti tiện
trong mình, con ạ. Đó là một cuộc chiến khó khăn và trường kì. Nhưng rồi sẽ có
lúc mẹ hãnh diện vì mẹ xứng đáng là mẹ của con.
Còn nhiều việc phải làm với học sinh của mẹ quá. Gần một
tháng trở lại đây mẹ gần như là một cô giáo không có trách nhiệm. Điều đó thật
xấu xa đúng không con? Ai cũng mong con mình có được một giáo viên trách nhiệm,
mẹ cũng vậy, thế mà mẹ đang hành xử ngược lại. Mẹ còn chần chừ đến khi nào nữa?
Có lẽ chỉ tâm sự với con mẹ mới dám nói những điều thành thật,
gần như là tự thú. Mẹ đã để những thứ vụn vặt làm tầm thường tâm hồn. Mẹ nên sống
cao hơn, con ạ. Mẹ vẫn biết như vậy. Mà đôi khi…
Đến giờ này bố vẫn chưa điện về cho mẹ. Mẹ đã định cầm điện
thoại lên và gọi mấy lần nhưng lại thôi. Bố luôn có lí do để làm gì đó có lỗi với
mẹ. Huống chi chỉ là một cuộc điện thoại. Mẹ sẽ không giận, không trách, chỉ
thương bố nhiều hơn. Bố con là một người đàn ông đáng thương và đáng khâm phục.
Bố con là người sẽ mang lại cho con rất nhiều bài học tuyệt vời để làm người.
Con hãy yêu và kính trọng bố, con nhé!
Viết gì nữa bây giờ con nhỉ? Có vẻ một trang giấy cũng có
tác dụng lấp đầy phần nào cái đầu óc hoang mang hỗn độn của mẹ lúc nãy. Mẹ thấy
cân bằng hơn rồi, con ạ. Cảm ơn con.
Trước mắt cuộc sống sẽ có muôn vàn điều khó khăn. Mẹ, vụng về
và non nớt, chắc sẽ phạm nhiều sai lầm. Tất nhiên cùng với đó mẹ sẽ phải trưởng
thành hơn, chín chắn hơn. Nhưng mẹ hi vọng mẹ sẽ làm tốt nhất có thể. Mẹ đã từng
rất trẻ con khi khẳng định sẽ không bao giờ để bố con phải xấu hổ vì mẹ. cuộc đời
còn kéo dài những mấy chục năm nữa. Mẹ có làm được điều đó không nhỉ????????
Đọc lại những dòng trên mẹ lại có thể nở một nụ cười. mọi
chuyện sẽ ổn. mọi thứ sẽ qua. Thôi, làm việc một chút con nhỉ. Lan man nhiều
quá rồi. hẹn gặp con lúc khác. J
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét