Thứ Bảy, 9 tháng 5, 2015

Yêu mến đợi ngày con chào đời...


Thèm đi học

Vì cái sự xem lại ảnh ngày đi học mà nó viết cái note này. Thèm đi học ghê gớm!
Có lẽ lâu nay nó sống chậm, chậm theo kiểu làm cái gì cũng từ từ, không có việc gì khiến nó gọi là phải chạy đua với thời gian, sức khỏe có dư mà con người thì cứ lê thê làm những việc như thế… Cũng không trách ai. Chỉ là cuộc sống của nó hiện tại đang diễn ra như vậy. Nó không thích cho lắm cảm giác nhàn tản này. Chậm chạp và biếng lười quá.
Nó thèm những ngày đi học, sáng sáng dậy sớm đi chợ, mặc cả bán mua, xách xách bê bê đống thức ăn, về nhét vô tủ lạnh, rồi khi cả phòng còn trùm chăn ấm, nó một mình bật đèn ăn cơm nắm hay dày giò, vừa ăn vừa đọc giáo trình hoặc tài liệu tham khảo, ghi chép lúi húi mấy thứ hay hay, không thì vơ vẩn nghĩ những việc sẽ làm trong ngày…
Nó thèm những ngày đi học, công việc đoàn thể bắt nó chạy đi chạy lại mấy lần, điện thoại tíu tít, email thường xuyên, ra Khoa liên tục hay giấy tờ sổ sách cứ dồn lên đầu, mải miết làm rồi khi xong sớm thì sung sướng tung tăng dắt cái con bạn cùng phòng đi chợ, mua cho nó cái kem tươi 5K như mẹ mua cho con, cùng đi bộ quanh trường và hít thở không khí yêu thương của HNUE vào buổi chiều mùa hạ hay mùa đông…
Nó thèm những ngày đi học, lên thư viện, nó cắm cúi tìm tài liệu, bới trong đống thông tin những điều hay ho và bổ ích, ghi lại say sưa như người nghiên cứu lâu năm, mê mẩn với những bài nghiên cứu hay ho với lối văn phong nó thích, không thì cùng lũ bạn ngồi tán phét dưới gốc cây lộc vừng tọa trên con đường tình yêu, nhìn từng người đi lại, bàn luận vu vơ, nó hay pha trò và cười nhăn nhở, vui thật vui…
Đi thực tập. Nó là phó đoàn. Công việc lu bu, tất bật, nó như con rối cứ giật nhảy tưng tưng, liên tục là công việc, giấy tờ, giáo án, gặp gỡ, thăm hỏi, … Nhưng nó thấy vui khi nó làm được nhiều việc cùng một lúc. Nó thấy vui khi nó có thể cáng đáng nhiều thứ, dẫu vất vả, nó vẫn ham, vì nó biết nó làm được. Nó cơ bản thích có những áp lực nhất định trong công việc, vì như thế nó thấy nó cháy hết mình và sống hết năng lượng mà nó có.
Nó thèm nhất vẫn là cái cảm giác của những ngày làm Khóa luận.
Làm khóa luận. Chúng bạn chăm chỉ với tiến độ nhanh hơn nó mấy lần. Nó cứ lề mề. Không phải nó lười. (Cũng có khi nó lười thật). Vì cái đề tài của nó khó quá. Chưa thu thập được tài liệu và trong đầu chưa thực sự ngấm được chút ít vấn đề, nó viết không nổi. Có những hôm nó say mê tìm tài liệu trên mạng. Cái cảm giác hạnh phúc tràn trề mỗi lần cóp được những bài viết tiếng Anh hay tiếng Nga liên quan đến vấn đề nó làm, thật khó tả và đáng thèm khát biết bao. Chao ôi! Nó đã có những giờ phút thăng hoa khi viết liên tục mấy trang liền, trang nào trang ấy chỉn chu, văn phong sắc nét như màn hình phẳng, phân tích gãy gọn đâu ra đấy, triệt để vấn đề. Viết xong đọc đến đâu nó cảm thấy sướng vô cùng đến đấy. Những lúc ấy nó cười và nó thấy yêu nó biết bao. Đúng hơn là yêu cái trí tuệ của nó biết bao. :P
Nó vẫn khát khao được quay lại những ngày làm Khóa luận ấy. Đôi khi vì thế nó nghĩ rằng nó hợp với công việc nghiên cứu hơn là giảng dạy. Nó thích bới tìm trong đống tài liệu nhưng gì hay ho rồi vận dụng chút chất xám ít ỏi nó có để tư duy (cách nói sang của suy nghĩ), tư duy nghiêm túc và viết. Nó mê mẩn với những gì kiếm tìm được, càng viết nó càng say sưa, vấn đề càng hóc càng thu hút nó. Ôi! Những ngày tháng ấy tuyệt vời quá. Mệt mỏi, căng thẳng nhưng đầy đam mê, sung sướng. Thế mới là sống, là học chứ. Nó tự hào và mãn nguyện vì kết thúc 4 năm sinh viên với nhưng trải nghiệm quá tuyệt vời như vậy. Nếu không có 1 tháng làm Khóa luận, có lẽ đời sinh viên của nó cũng nhàn nhạt thôi.
Giờ nó đã có chồng và cũng sắp làm mẹ nữa. Chao ôi! Bước đi của thời gian ghê gớm thật. Giờ nó có một mối quan tâm lớn hơn. Đó là cu Bi trong bụng nó. Nó ăn uống, ngủ nghỉ đều phải nghĩ tới Bi. Bi ngoan, nó khỏe, ăn uống được, nhan sắc chưa phai tàn nhiều J Nó cũng có mối quan tâm khác nữa. Đó là học sinh của nó. Đang ôn thi cuối năm. Nó chưa làm được nhiều cho tụi học sinh. Đôi khi nó bước ra khỏi lớp với tâm trạng xấu hổ và day dứt. Có lẽ nó phải khác nhiều mấy ngày qua…
Tạm như vậy đã! Lòng nhẹ hơn rồi. Nó đi ngó ngơ bài vở chút.

 17/4/2015

Tâm sự với bé của mẹ.

Có những lúc tâm hồn thấy trống trải và cô đơn đến khủng khiếp. Trống rỗng có lẽ đúng hơn. Không biết nghĩ gì, muốn gì, thả hồn theo nhạc mà tâm tư cũng chẳng chảy về đâu, nghĩ ngợi vu vơ chẳng ra vấn đề gì hết. Thi thoảng mình vẫn vậy. Vẫn buồn vì những cái nhỏ nhặt, thường tình trong cuộc sống và tự tìm niềm an ủi ở những chỗ không đâu. Một kẻ học Văn cần lắm sự nhạy cảm và tinh tế. Có chăng đó là những gì 4 năm đại học mang lại cho mình.
Muốn viết cái gì đó để trải lòng. Để lấp đầy cái trống rỗng lạnh lẽo này. Bé yêu ơi. Mẹ đã hứa sẽ luôn vui vẻ để con được vui vẻ. Nhưng cuộc sống không tránh được những lúc thế này đâu con. Rồi con cũng vậy. Bởi thế con hãy hiểu cho mẹ. Và sau này lớn lên, dù biết như vậy sẽ khổ, nhưng hãy trở thành người có suy nghĩ phức tạp và đa chiều con nhé. Hay ít nhất là tinh tế. Đừng giản đơn. Nhất là trong tình cảm. Mẹ xin lỗi.
Lâu rồi mẹ chẳng khóc được. Dù mẹ rất muốn. Nước mắt chảy ra không hẳn vì đau buồn khổ đau. Chỉ vì như thế mẹ thấy rất nhẹ lòng. Cảm giác như trút được những thứ trĩu trên đầu, nặng trên vai. Mẹ cứ đa cảm như vậy, chỉ khổ thôi, đúng không con?
Lẽ ra những lúc thế này mẹ nên nghe nhạc vui. Nhưng mẹ lại cứ bật nhạc buồn hay chí ít rất tâm trạng, để rồi khiến con phải tâm trạng lây. Mẹ sẽ mua truyện và đọc cho con nghe, mẹ hứa đấy. Mẹ sẽ mua sữa bầu để con có đủ chất. Mẹ sẽ mặc quần rộng hơn. Mẹ yêu con và tin tưởng vào con biết nhường nào. Mẹ mong con ra đời với mẹ biết bao. Mẹ hình dung được bế con, nựng con, nghe con khóc, ngắm con cười. Mẹ xấu, mẹ già. Nhưng mẹ yêu con. Và mẹ yêu bố con. Mẹ sẽ làm tất cả để xứng đáng với gia đình bé nhỏ của chúng ta.
Gần đây có những chuyện mẹ cư xử không được tốt. Mẹ đã hứa rằng mẹ sẽ cố gắng trở thành người tốt trước khi là người mẹ tốt để xứng đáng với con, xứng đáng được dạy con những điều hay lẽ phải trong cuộc đời mà không phải hổ thẹn. Mẹ hình dung một ngày con biết nói, con biết nghĩ suy những điều phức tạp hơn trong cuộc sống, mẹ sẽ nhẹ nhàng thủ thỉ để con trưởng thành và tốt bụng, con là người tử tế. Cứ sống thật tốt nhé con. Thật chân thành nhé con. Đó là điều mẹ hằng mong ước nhất. Mẹ cũng đang phấn đấu loại bỏ những nhỏ nhen, ti tiện trong mình, con ạ. Đó là một cuộc chiến khó khăn và trường kì. Nhưng rồi sẽ có lúc mẹ hãnh diện vì mẹ xứng đáng là mẹ của con.
Còn nhiều việc phải làm với học sinh của mẹ quá. Gần một tháng trở lại đây mẹ gần như là một cô giáo không có trách nhiệm. Điều đó thật xấu xa đúng không con? Ai cũng mong con mình có được một giáo viên trách nhiệm, mẹ cũng vậy, thế mà mẹ đang hành xử ngược lại. Mẹ còn chần chừ đến khi nào nữa?
Có lẽ chỉ tâm sự với con mẹ mới dám nói những điều thành thật, gần như là tự thú. Mẹ đã để những thứ vụn vặt làm tầm thường tâm hồn. Mẹ nên sống cao hơn, con ạ. Mẹ vẫn biết như vậy. Mà đôi khi…
Đến giờ này bố vẫn chưa điện về cho mẹ. Mẹ đã định cầm điện thoại lên và gọi mấy lần nhưng lại thôi. Bố luôn có lí do để làm gì đó có lỗi với mẹ. Huống chi chỉ là một cuộc điện thoại. Mẹ sẽ không giận, không trách, chỉ thương bố nhiều hơn. Bố con là một người đàn ông đáng thương và đáng khâm phục. Bố con là người sẽ mang lại cho con rất nhiều bài học tuyệt vời để làm người. Con hãy yêu và kính trọng bố, con nhé!
Viết gì nữa bây giờ con nhỉ? Có vẻ một trang giấy cũng có tác dụng lấp đầy phần nào cái đầu óc hoang mang hỗn độn của mẹ lúc nãy. Mẹ thấy cân bằng hơn rồi, con ạ. Cảm ơn con.
Trước mắt cuộc sống sẽ có muôn vàn điều khó khăn. Mẹ, vụng về và non nớt, chắc sẽ phạm nhiều sai lầm. Tất nhiên cùng với đó mẹ sẽ phải trưởng thành hơn, chín chắn hơn. Nhưng mẹ hi vọng mẹ sẽ làm tốt nhất có thể. Mẹ đã từng rất trẻ con khi khẳng định sẽ không bao giờ để bố con phải xấu hổ vì mẹ. cuộc đời còn kéo dài những mấy chục năm nữa. Mẹ có làm được điều đó không nhỉ????????

Đọc lại những dòng trên mẹ lại có thể nở một nụ cười. mọi chuyện sẽ ổn. mọi thứ sẽ qua. Thôi, làm việc một chút con nhỉ. Lan man nhiều quá rồi. hẹn gặp con lúc khác. J