Chủ Nhật, 5 tháng 10, 2014

Ừ cuộc sống...

Và tôi sống như đóa hoa này… được hiến dâng cho cuộc đời…
Hôm nay dẫu có gian nan thì ngày mai là ngày tươi sáng hơn… tôi sẽ viết nên câu chuyện nên của cuộc đời riêng tôi…
Tâm trạng đang bi đát, may mà mở đúng bài nhạc. Ở thời điểm hiện tại mình là đứa chậm chạp nhất trong mấy đứa chơi với nhau. 3 đứa được vào biên chế, chính thức là viên chức nhà nước. Một đứa đi dạy hợp đồng cấp 2 gần nhà được gần 2 tháng. Một đứa dạy tư thục trên Hà Nội đã hơn 3 tháng. Một đứa đi làm trái nghề lâu nay. Còn mỗi mình. Đang đợi việc. Cũng sắp đi dạy hợp đồng. Nhưng cứ có gì đó vướng mắc trong lòng mà mình không lí giải nổi. Hay mình cả nghĩ quá?
Có lẽ hai năm sắp tới sẽ rất khó khăn. Mọi thứ sẽ đổ xô đến mà không cho mình thời gian chuẩn bị.
Tự nhiên muốn lan man đôi chút.
Ngày mình thi vào cấp 3. Khi mình còn đang ở dưới bà ôn thi thì ở nhà bố đã mua xe đạp mới. Đó không phải là một chiếc xe đắt tiền, nhìn bề ngoài cũng đủ biết, và trước khi mình kịp đi thử thì mẹ mình đã mang ra đồng và giúp nó dính đầy bùn đất. Mình đón nhận nó trong tâm trạng, tất nhiên chẳng vui vẻ gì. Nó hay hỏng. Lại chẳng chở được nặng. Dù sao, nó vẫn cùng mình trải nghiệm 3 năm học trò đầy kỉ niệm.
Ngày mình lên Hà Nội nhập học. Cùng với những khoản chi phí mua sắm đồ đạc cho mình đi trọ, bố mẹ dành ra 1 triệu mua cho mình 1 cái xe đạp khác tốt hơn. Lần này mình tự đi chọn. Và đó là một chiếc mini Việt Nhật cũ, nhưng còn khá mới. Đi nó cực thích. Mình nhớ mãi đợt thực tập năm hai, khi mấy đứa phải đạp xe từ trường sang tận Hoài Đức dễ đến gần 20 km một lần, sáng sáng tối tối, cái xe của mình cứ bon bon, chúng nó bảo nhìn mình đạp thong thả mà đi nhanh không bắt kịp. Mình vẫn luôn hãnh diện và yên tâm khi có nó đồng hành. Đến tận bây giờ mình vẫn rất yêu nó. Nó vẫn rất bền, rất ngoan và rất mới (tất nhiên so với tuổi thọ).
Ngày mình chuẩn bị đi làm. Dù không thi đỗ cả viên chức và công chức như giao hẹn nhưng bố mẹ vẫn mua xe máy cho mình. Chỉ đơn giản là mình không thể đi làm bằng xe đạp được. Trường cách nhà gần 7km. Ngày xưa không sao. Chứ bây giờ đạp xe đi chắc không ổn. Lần này tiền mua xe được gom góp từ tiền lấy phường một nửa non và nửa già còn lại là đi vay. Vốn chẳng am hiểu gì về xe máy nên mình đơn giản chọn xe theo giá và giữa hai màu loại xe đó có. Như thế cũng đủ hạnh phúc rồi. Dù ngày hôm nay với mình không hề có gì đặc biệt mặc cho ngoài kia là cái xe máy mới tinh vừa về lúc trưa. Và nó là của mình.
Chắc bố mẹ sẽ không phải mua xe cho mình thêm lần nào nữa. Nhưng nghĩ lại bố mẹ đầu tư cho mình nhiều thật. Nhà mình vốn chẳng có điều kiện, công nợ lại còn chềnh ềnh. Cố gắng như thế cũng là quá nhiều với bố mẹ rồi. Mình chưa dự định sẽ làm gì với chiếc xe máy mới. Chỉ biết, nó sẽ là người bạn đồng hành của mình những năm tháng rất lâu sau này. Nó đến với mình nhanh gọn nhưng đánh đổi bằng nhiều thứ bố mẹ chịu đựng mà mình không cảm nhận được hết. Chỉ có một cách. Dùng nó đến trường và làm một giáo viên thật tốt. Dù hợp đồng hay biên chế. Mà hợp đồng hay biên chế, chắc không được phép ảnh hưởng đến tính từ miêu tả chất lượng giáo viên. (Vấn đề tài chính mình không dám bàn).
Viết một cái note ngăn ngắn như vậy để kỉ niệm Ngọc Mai lần thứ năm có một tài sản lớn trong đời dù chưa góp vào đồng nào để mua chúng.
P/s: lần 1 và lần 2 là xe đạp. Lần 3 là điện thoại. Lần 4 là laptop và lần 5 là xe máy. Giá trị (đo bằng tiền) cứ lần lượt tăng lên. Đến giờ 5 tài sản này vẫn còn đây, hao mòn nhiều ít, nhưng tất cả vẫn chạy tốt. Thế là biết Ngọc Mai cũng biết cách giữ đồ. J Cuối cùng vẫn là mình giỏi. ha ha.


Hà Nội.

Sắp xa Hà Nội…
Mình đang ở KFC IPH. Hôm nay có lẽ là một ngày thứ bảy rảnh rỗi, hoặc tự mình cho bản thân cái quyền rảnh rỗi…J Đi cài lại Win, ngồi lướt web rồi qua đây chờ anh về ăn trưa. Nghe như tầng lớp đại gia cấp cao ấy nhở J
Hà Nội có lẽ sắp phải nói lời tạm biệt với mình. Thích nói vậy. Chỉ ngày mai nữa thôi là ta sẽ chẳng còn lí do để nán lại nơi đây thêm nữa. Hồ sơ xin việc ư? Trước mắt phải hành hương để bố mẹ khỏi rối tinh lên đã. L Có lẽ mình không hợp với Hà Nội, dù đã bắt đầu yêu và thấy gắn bó với nơi đây. Có lẽ mình phải về thôi. Một chút buồn, nhớ…
Ừm. Hà Nội cho mình cơ hội làm việc đúng với những gì mình mong muốn. Nhưng mình chưa hoặc không có đủ điều kiện để đáp ứng lại đòi hỏi của Hà Nội. Một chiếc xe máy làm phương tiện, một tấm lòng thực sự muốn gắn bó lâu dài, một ngôi nhà… hay gì gì đó nữa. Hà Nội thật tốt nhưng có lẽ không hợp với mình.
Có một quyết định mà cho tới tận bây giờ mình vẫn chưa chắc chắn. Về quê và có thi vào Sở nội vụ hay không. Lí do mình băn khoăn chủ yếu vì mình không tin rằng mình sẽ đỗ. Bởi: Thứ nhất, đây là thi vào nơi làm việc mình không hề muốn: trái nghề, xa nhà. Thứ hai, quá nhiều thứ phải ôn không thuộc chuyên môn thậm chí là những thứ mình ngu nhất nhất. Thứ ba, mình muốn đi dạy ngay… Hội đủ ba nguyên do này, sao mà đỗ được? Mà chỉ cần Phòng nội vụ huyện có tuyển thôi, ắt mình vẫn hào hứng thi. Đằng này, cùng một công việc, trên Sở có tuyển SP Văn, huyện lại không, là cớ làm sao???
Cái vụ xét tuyển viên chức thật vớ vẩn. Có đứt một công văn ngắn tủn mủn, từ hôm ấy đến giờ muốn vào xem lại thì trang web toàn đao. Bó tay! Rồi thì xét tuyển hết, Mầm non lại thi. Dẫn dợ không chịu được! Làm cho mình vốn đang hi vọng mong manh giờ chuyển sang gần như tuyệt vọng. Chán kinh với cái chế độ này.
Thế quái nào mà cuộc đời cứ luôn bất công vậy?

 Ngày 5 tháng 7 năm 2014

Vô vị.

Không biết phải viết gì bây giờ, đó là tình cảnh của tôi. Những ngày này, lại tiếp tục khó định danh hơn nữa. Không thực sự nhàn rỗi, cũng chẳng bận mải. Không xác định chính xác cơ hội ấy có đến với mình hay không, hay là nói trước bước không qua thật. Nếu thế, sự nhàn rỗi, nói đúng hơn là sự lười biếng mà tôi có bây giờ, sẽ hủy hoại chính tôi trong tương lai rất rất gần.
Soạn giáo án, đọc sách, đọc truyện, thậm chí tiếp tục đề tài nghiên cứu Khóa luận mà tôi hứng thú, có rất nhiều việc ý nghĩa mà tôi có thể làm bây giờ, nhưng, tôi không làm. Tôi nằm dài và chơi cờ vua, hoặc ngủ, hoặc làm những việc không tên, vô nghĩa lý. Cuộc sống mấy ngày này cứ thất thường và nhàn nhạt.
Một mùa hè thực sự sôi động, chưa kết thúc nhưng đã để lại cho tôi quá nhiều dư vị rồi. Bảo vệ Khóa luận xong, tôi nhận làm trợ giảng một lớp ôn thi đại học gần phòng trọ, tôi có gần 2 tháng trải nghiệm thực sự thú vị và bổ ích cho nghề giáo của mình. Tôi được gặp nhiều người, tôi được học nhiều điều, được dạy bảo nhiều thứ và cũng nhận ra được nhiều thứ. Đó là những tháng ngày tuyệt vời. Nó cho tôi tất cả. Niềm vui, niềm hạnh phúc, sự hãnh diện cũng như nỗi xấu hổ khi đứng trên bục giảng. Cho đến giờ tôi vẫn thấy sung sướng vì đã nhận ra mình biết xấu hổ và dừng lại khi trong đầu chưa sẵn sàng kiến thức để lên lớp. Để trở thành một giáo viên tốt (tốt chứ tôi chưa nói đến giỏi), tôi nghĩ, ngoài vô vàn những phẩm chất khác, còn cần biết xấu hổ nữa. Mà trên hết là biết xấu hổ với học sinh. Một tiết học trôi qua rất nhanh. Chúng có thể chẳng để tâm những gì bạn nói. Nhưng tự bạn sẽ và phải biết bạn đã nói những gì, có ảnh hưởng thế nào đến chúng. Học trò bây giờ cũng rất tinh. Chúng đủ thông minh để nhận ra đâu là một người giáo viên lên lớp với trí tuệ đủ điều kiện.
Dạy xong lớp ôn đại học, gần giữa tháng 7 tôi về nhà ôn thi viên chức – một kì thi cam go và nếu đỗ, tôi sẽ có cơ hội tuyệt vời để thực hiện nhiều dự định tuyệt vời hơn của mình. Không kể lể dài dòng là tôi đã vất vả và có ít thời gian thế nào nữa. Tôi thi trượt. Ngắn gọn chỉ có thế.
Tiếp theo. Sau một vài ngày xả hơi trên Hà Nội, tôi lại về ôn thi công chức. Kinh khủng và khó khăn hơn. Tôi có một tháng. Vật lộn với một tệp những Luật này luật nọ, tin học, tiếng Anh. Tôi thậm chí cố gắng hơn nhiều so với lần trước. Nhưng ngắn gọn thêm lần nữa. Tôi thi trượt. (Mặc dù còn lâu lâu nữa mới biết kết quả, nhưng tôi đã chắc chắn đến 99% điều đó rồi.) Ừm. Nhưng tôi không trách mình nhiều như lần trước. Tôi tiếc.  Vì tôi đã rất cố gắng. Mà thôi, đã qua, đã qua. Không kể lể dài dòng. Cuộc sống bây giờ, tâm sự cũng phải học cách. Dài dòng quá không ai muốn nghe cả.
Quay lại với hiện tại. Ngay khi tôi đi thi về với tâm trạng chán nản, tối hôm đó, trường dân lập mà tôi nộp hồ sơ cách đây hơn 2 tháng, thông báo mời tôi lên gặp Hội đồng tuyển dụng. Lại một cơ hội mới đến với tôi. Ok, tôi chấp nhận. Lại lao lên HN. Một chuyên đề HSG và 9 bài cần soạn. Trong 3 tuần và sau đó lên thi giảng. 5 lấy 3. Và hình như trong 5 người ấy, tôi thấy mình sẽ giảng hay nhất và làm tốt nhất. Chả biết. Đó là linh cảm. Dù có tự đại hay gì đi nữa. Cứ thật với lòng mình đi.
Tôi về. Cắm cúi cặm cụi tìm tài liệu làm chuyên đề HSG. 1 tuần, à không, tôi có 4 ngày để hoàn tất, mà 1 chuyên đề thì ngang ngửa 1 cái BCKH. Có vẻ hơi quen thuộc với phong cách làm việc của tôi hồi đi học. Luôn có thời gian co ép cực độ để làm một thứ trọng đại. Ví dụ Khóa luận. Tôi nghĩ vậy nên không lo sợ. Mình đã từng vượt qua nhiều lần rồi và lần này mình sẽ vượt qua được.
Nhưng rồi. Một cơ hội mới lại tới. Giữa trưa. Tôi được thông báo sẽ được về dạy ở trường cấp 3 cũ của mình – ngôi trường mà ai cũng mơ. Ồ zê. Tôi sướng điên lên và nhảy loạn xạ. Bồi hồi không biết làm gì, nhắn tin gọi điện cho ai. Đúng là như có chim hót trong lồng ngực. Tôi vui đến tối.Tôi xóa hết mấy cái chuyên đề kia đi. Có mấy chục Kb thôi mà tôi thấy máy tính của mình như được format.
Hôm sau. Tôi lại nghe tin chuyện đó có thể không chắc chắn. Đừng nói trước bước không qua. Ồ zê. Gì nữa đây. Chả biết nghĩ gì, làm gì, nhắn tin gọi điện cho ai. Chẳng lẽ bảo lũ bạn trót khoe hôm qua là tin ấy không chắc đâu, chúng m cho t rút lại.
Giờ thì ngồi đây, gõ máy, chẳng biết làm quái gì. Chuyên đề xóa hết rồi. giáo án không muốn soạn. Cân không muốn giảm nữa (chả là khi nghe tin được đi dạy tôi hớn hở nghĩ phải giảm cân bằng được). Nếu cơ hội thứ 4 mất thì cơ hội thứ 3 hình như tôi cũng vứt đi rồi. Còn hai cơ hội đầu thì đã quên từ kiếp trước.
What can I do for my future?
Hỏi thế thôi. Vấn đề của tôi cũng đâu có gì gay cấn, chẳng qua tôi lười, chỉ chăm chăm hi vọng vào cơ hội cuối và muốn quên phéng đi cái chuyên đề nhạt toẹt không hứng thú kia, nhất là khi cô tổ trưởng đó bảo gửi dàn ý đại cương mà chờ mỏi răng không thấy gửi.
Ờ. Gì nữa nhỉ. Đấy. tạm tổng kết như thế. Từ lúc ra trường đến giờ tỉ chuyện như thế đấy. còn những chuyện khác như kiểu bố bị ngã xe, mẹ bị mất tiền, cãi vã, đau khổ, khóc lóc, … thì không nói. Giờ người ta chỉ quan tâm tôi sẽ làm ở đâu thôi. Thế đấy.
Một cái bằng Giỏi.
Một tập kha khá giấy khen.
Đảng viên chuẩn bị chính thức.
Có kinh nghiệm giảng dạy ít ai có.
Có tâm huyết và tình yêu nghề rất rất lớn.

THẤT NGHIỆP.