Chủ Nhật, 5 tháng 10, 2014

Ừ cuộc sống...

Và tôi sống như đóa hoa này… được hiến dâng cho cuộc đời…
Hôm nay dẫu có gian nan thì ngày mai là ngày tươi sáng hơn… tôi sẽ viết nên câu chuyện nên của cuộc đời riêng tôi…
Tâm trạng đang bi đát, may mà mở đúng bài nhạc. Ở thời điểm hiện tại mình là đứa chậm chạp nhất trong mấy đứa chơi với nhau. 3 đứa được vào biên chế, chính thức là viên chức nhà nước. Một đứa đi dạy hợp đồng cấp 2 gần nhà được gần 2 tháng. Một đứa dạy tư thục trên Hà Nội đã hơn 3 tháng. Một đứa đi làm trái nghề lâu nay. Còn mỗi mình. Đang đợi việc. Cũng sắp đi dạy hợp đồng. Nhưng cứ có gì đó vướng mắc trong lòng mà mình không lí giải nổi. Hay mình cả nghĩ quá?
Có lẽ hai năm sắp tới sẽ rất khó khăn. Mọi thứ sẽ đổ xô đến mà không cho mình thời gian chuẩn bị.
Tự nhiên muốn lan man đôi chút.
Ngày mình thi vào cấp 3. Khi mình còn đang ở dưới bà ôn thi thì ở nhà bố đã mua xe đạp mới. Đó không phải là một chiếc xe đắt tiền, nhìn bề ngoài cũng đủ biết, và trước khi mình kịp đi thử thì mẹ mình đã mang ra đồng và giúp nó dính đầy bùn đất. Mình đón nhận nó trong tâm trạng, tất nhiên chẳng vui vẻ gì. Nó hay hỏng. Lại chẳng chở được nặng. Dù sao, nó vẫn cùng mình trải nghiệm 3 năm học trò đầy kỉ niệm.
Ngày mình lên Hà Nội nhập học. Cùng với những khoản chi phí mua sắm đồ đạc cho mình đi trọ, bố mẹ dành ra 1 triệu mua cho mình 1 cái xe đạp khác tốt hơn. Lần này mình tự đi chọn. Và đó là một chiếc mini Việt Nhật cũ, nhưng còn khá mới. Đi nó cực thích. Mình nhớ mãi đợt thực tập năm hai, khi mấy đứa phải đạp xe từ trường sang tận Hoài Đức dễ đến gần 20 km một lần, sáng sáng tối tối, cái xe của mình cứ bon bon, chúng nó bảo nhìn mình đạp thong thả mà đi nhanh không bắt kịp. Mình vẫn luôn hãnh diện và yên tâm khi có nó đồng hành. Đến tận bây giờ mình vẫn rất yêu nó. Nó vẫn rất bền, rất ngoan và rất mới (tất nhiên so với tuổi thọ).
Ngày mình chuẩn bị đi làm. Dù không thi đỗ cả viên chức và công chức như giao hẹn nhưng bố mẹ vẫn mua xe máy cho mình. Chỉ đơn giản là mình không thể đi làm bằng xe đạp được. Trường cách nhà gần 7km. Ngày xưa không sao. Chứ bây giờ đạp xe đi chắc không ổn. Lần này tiền mua xe được gom góp từ tiền lấy phường một nửa non và nửa già còn lại là đi vay. Vốn chẳng am hiểu gì về xe máy nên mình đơn giản chọn xe theo giá và giữa hai màu loại xe đó có. Như thế cũng đủ hạnh phúc rồi. Dù ngày hôm nay với mình không hề có gì đặc biệt mặc cho ngoài kia là cái xe máy mới tinh vừa về lúc trưa. Và nó là của mình.
Chắc bố mẹ sẽ không phải mua xe cho mình thêm lần nào nữa. Nhưng nghĩ lại bố mẹ đầu tư cho mình nhiều thật. Nhà mình vốn chẳng có điều kiện, công nợ lại còn chềnh ềnh. Cố gắng như thế cũng là quá nhiều với bố mẹ rồi. Mình chưa dự định sẽ làm gì với chiếc xe máy mới. Chỉ biết, nó sẽ là người bạn đồng hành của mình những năm tháng rất lâu sau này. Nó đến với mình nhanh gọn nhưng đánh đổi bằng nhiều thứ bố mẹ chịu đựng mà mình không cảm nhận được hết. Chỉ có một cách. Dùng nó đến trường và làm một giáo viên thật tốt. Dù hợp đồng hay biên chế. Mà hợp đồng hay biên chế, chắc không được phép ảnh hưởng đến tính từ miêu tả chất lượng giáo viên. (Vấn đề tài chính mình không dám bàn).
Viết một cái note ngăn ngắn như vậy để kỉ niệm Ngọc Mai lần thứ năm có một tài sản lớn trong đời dù chưa góp vào đồng nào để mua chúng.
P/s: lần 1 và lần 2 là xe đạp. Lần 3 là điện thoại. Lần 4 là laptop và lần 5 là xe máy. Giá trị (đo bằng tiền) cứ lần lượt tăng lên. Đến giờ 5 tài sản này vẫn còn đây, hao mòn nhiều ít, nhưng tất cả vẫn chạy tốt. Thế là biết Ngọc Mai cũng biết cách giữ đồ. J Cuối cùng vẫn là mình giỏi. ha ha.


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét