"- Thưa các bạn, chúng ta sắp
chia tay nhau. Tôi còn ở đây một thời gian nữa với hai người anh, một người sắp
đi đầy, một người sắp chết. Nhưng chẳng mấy nữa tôi sẽ rơi bỏ thành phố này, có
lẽ sẽ rất lâu. Thế là chúng ta sẽ chia tay nhau, thưa các bạn. Ở đây, bên tảng
đá này của Iliusa, hẳn chúng ta sẽ đồng ý với nhau rằng ta sẽ không bao giờ
quên Iliusa trước hết, sau nữa là không quên nhau. Sau này dù có chuyện gì xảy
ra với ta trong đời dù hai mươi năm sau ta không gặp nhau, chúng ta sẽ vẫn nhớ
tới chúng ta đã mai táng thằng bé tội nghiệp mà ta đã từng ném đã vào nó, ở bên
cầu, các bạn nhớ chứ? - nhưng sau đó tất cả chúng ta đều rất đỗi yêu nó. Nó là
thằng bé tuyệt vời, nhân hậu và can trường, cảm thấy danh dự và sự nhục mạ cay
đắng mà cha nó phải chịu, và nó suốt đời, thưa các bạn. Mặc dù chúng ta sẽ bận
nhưng việc hết sức quan trọng, đạt được nhưng vinh dự hay sa cơ lỡ bước bất hạnh
ghê gớm – dù sao cũng đừng quên rằng đã có lần ở đây chúng ta sung sướng, tất cả
chúng ta gắn bó với nhau bằng những tình cảm tốt lành, tình thương yêu với cậu
bé tội nghiệp kia có lẽ đã làm cho chúng ta trong thời gian ấy trở nên tốt hơn
trong thực tế. Nhưng con bồ câu nhỏ của tôi, - hãy cho tôi gọi như vậy, - vì các
bạn rất giống chúng, những con chim màu xám nhạt xinh đẹp ấy, bây giờ, vào lúc
này, khi tôi nhìn những gương mặt hiền lành, dễ thương của các bạn, - hỡi các
em đáng yêu của tôi, có lẽ các em không hiểu điều tôi sẽ nói với các em, bởi vì
tôi nói thường rất khó hiểu, nhưng dù sao các bạn cũng cứ ghi nhớ, rồi sau này
sẽ có lúc các bạn đồng ý với tôi. Các bạn nên biết rằng không có gì cao hơn; mạnh
mẽ hơn, trong lành hơn và có ích hơn cho cuộc đời bằng một kỷ niệm tốt đẹp, đặc biệt là một kỷ niệm thời thơ ấu sống dưới
mái nhà mẹ cha. Người ta nói nhiều với các bạn về sự giáo dục của các bạn nhưng
một ký niệm tuyệt đẹp, thiêng liêng giữ được từ thuở bé có lẽ là sự giáo dục tốt
nhất. Nếu thu thập được nhiều kỷ niệm
như thế đem vào đời thì con người sẽ được cứu vớt suốt đời. Cho dù chỉ còn
một kỷ niệm đẹp ở trong tim chúng ta thì cũng sẽ có ngày nó cứu vớt chúng ta.
Có thể sau này chúng ta sẽ trở thành người độc ác, thậm chí chúng ta không đủ sức
cưỡng lại hành động xấu, chúng ta sẽ cười chế giễu trước mắt con người, chế giễu
những người vẫn nói, như Kolia ban nãy vừa kêu lên, "tôi muốn chịu đau khổ
cho tất cả mọi người" - có thể chúng ta sẽ chế giễu độc ác những con người
như vậy. Mặc dù chúng ta độc ác như thế nào, cứu trời tránh cho chúng ta điều
đó, nhưng chúng ta sẽ nhớ tới ta đã mai táng Iliusa ra sao, chúng ta đã yêu mến
nó trong ngày cuối cùng như thế nào, và giờ đây chúng ta hoà hợp với nhau như
thế nào bên tảng đá này thì người tàn bạo nhất trong chúng ta và hay giễu cọt
nhất, nếu chúng ta trở thành những người như thế, trong thâm tâm cũng sẽ không
dám báng nhạo người đã từng có tình cảm tốt lành trong giây phút này! Ngoài ra,
có lẽ chỉ riêng kỷ niệm đó đã giữ cho ta tránh khỏi cái ác lớn lao, người đó sẽ
nghĩ lại và sẽ nói: "Phải, hồi ấy ta tốt bụng, can đảm và chính trực!".
Cứ mặc cho người đó tự cười mình, không sao; con người thường cười cái nhân hậu và tốt đẹp; đấy chỉ là nhẹ dạ;
nhưng thưa các bạn, tôi cam kết với các bạn rằng người nào cười thì lập tức
trái tim sẽ nói: "Không, ta cười là xấu, vì chuyện ấy không thể cười được!"
Trích lời của Aliosa - nhân vật thánh thiện! Đúng là văn học chân chính sẽ thanh lọc tâm hồn...
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét